Truyện Cuồng long trở về - Vương Dịch (full) : chương 14 - nàng còn chưa về lại

Trang chủ
Kiếm Hiệp
Cuồng long trở về - Vương Dịch (full)
Chương 14 - Nàng còn chưa về lại
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Chỉ bảy màu hai cuộn, tám cuộn vải thô, mười cuộn vải mịn.”

Thẩm Mỹ Ảnh mười phần nghi ngờ quay đầu nhìn lại phía sau mình. Mười tám cuộn vải, chỉ cho nàng một chiếc gùi như thế này để chứa? Chứa có hết không đây?

Hay là người trong phủ Thế tử đều có tài năng thiên bẩm, có nghề tung hứng bằng đầu để lấy hàng về?

Nghi hoặc bước vào tiệm vải, trưởng quầy cầm lấy danh sách của nàng xem qua: "Là phủ Thế tử à? Tại sao chỉ có một mình ngươi đến?"

Thẩm Mỹ Ảnh chớp chớp mắt: “Bình thường có bao nhiêu người tới đây?”

Chưởng quầy mỉm cười nói: “Thế tử thông cảm tiệm vải chúng ta ít người làm, nhưng vì thấy chất lượng tốt, mỗi lần đều là mười gia nô đến lấy hàng, một mình ngươi đến đây, lại là nữ tử, chỉ sợ là không mang nổi."

Thẩm Mỹ Ảnh: "..."

Phải thù đến bao nhiêu oán đến bao nhiêu mới gây cho nàng một vấn đề nan giải như vậy! Năng lực xem mặt trao lời của Tống quản gia quả thực không tồi, biết Thế tử gia không ưa nàng, lập tức bày núi đao biển lửa cho nàng để khiến Thế tử gia vui vui vẻ vẻ.

Cuộc đời à, gian nan thật sự!

"Được rồi, Chưởng quầy có thể bó hết vải lại cho ta được không?" Mỹ Ảnh suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta sẽ cõng về."

Chưởng quầy sửng sốt: "Toàn bộ sao?"

"Ờ, ta thử xem."

Im một lúc, Chưởng quầy ngậm miệng lại và làm theo lời dặn. Mười tám cuộn vải và hai cuộn chỉ, mỗi chồng chín cuộn, hai chồng buộc vào nhau, to bằng cái tủ quần áo.

Trong tiệm vải còn có những vị khách khác, tất cả họ đều ngạc nhiên nhìn về phía này. Thẩm Mỹ Ảnh hít sâu một hơi, hét lớn: “Lấp núi dời non sức vô song”. Sau đó, nàng kéo sợi dây, nhấc khối hàng lớn lên trên vai!

“Ầm!” Cả người bị mười tám cuộn vải đè xuống sàn nhà.

Tứ bề im phăn phắc, Chưởng quầy che mặt không muốn nhìn.

Thẩm Mỹ Ảnh bình tĩnh đẩy đồ ra khỏi lưng, hỏi Chưởng quầy: “Ngài có tấm ván gỗ nào không? Ta kéo về là được.”

“Có." Chưởng quầy mang ra một tấm cửa cũ, trải một lớp giấy rồi gom vải và chỉ buộc lại cho nàng.

“Đa tạ.” Thẩm Mỹ Ảnh mỉm cười, chật vật kéo ván vải ra khỏi tiệm, như bò kéo hàng nhắm về phía Thế tử phủ mà đi.

Sắc trời đã dần khuya, đường phố thưa thớt người, điều này thật tốt, bởi vì không ai có thể nhìn thấy bộ dáng nhếch nhác của nàng, người đẫm mồ hôi, tóc bết vào mặt, vết thương trên mặt cũng vì dính mồ hôi mà phát đau. Bộ quần áo thô đang mặc giờ cũng thành bẩn thỉu.

Nếu nàng cứ bộ dạng thế này đứng trước mặt Tử Khâm, liệu hắn có còn nhận ra nàng không? Thẩm Mỹ Ảnh hì hà cười hai tiếng, nhìn về phía trước, giả vờ như Hứa Tử Khâm đang đợi nàng ở cuối đường, sau đó nghiến răng đi về phía trước.

Sắp đến rồi.......

Đồ quá nặng, không biết tiệm vải làm lõi bằng chất liệu gì mà nặng đến chết người, giặt quần áo cả buổi chiều rồi, cho dù Hứa Tử Khâm có ở trước mặt đưa tay muốn ôm nàng, nàng cũng cảm thấy mệt mỏi đến mức muốn ngất đi.

Thở hổn hển, sợi dây vẫn được kéo trên vai, nàng ngã về phía trước cho đến khi gần chạm đất nhưng vẫn không thể kéo đi được. Thẩm Mỹ Ảnh duy trì tư thế này, đầu óc có chút trống rỗng.

“Ha ha ha, thật thú vị!” Tiếng cười vang khắp đường phố.

Thẩm Mỹ Ảnh hoàn toàn không nghe thấy, nàng cũng không để ý thấy có người cưỡi ngựa tình cờ đi ngang qua trên đường, hắn ta lấy chiếc kéo trong quầy hàng, đánh rơi mấy đồng xu rồi đi đến chỗ nàng.

"Loan Đao ngươi xem, Chủ tử sẽ cho ngươi xem một cây kéo bay!"

"Chủ tử…"

Âm thanh càng lúc càng gần, tiếng vó ngựa vang ngay bên tai nàng, Thẩm Mỹ Ảnh vừa định thần lại, nàng liền cảm thấy trên vai chợt thả lỏng!



Với một tiếng "rầm", nàng chúi người về phía trước và đập mạnh xuống đất.

Loan Đao nhìn thấy chủ tử cưỡi ngựa nhanh chóng cắt dây thừng trên vai một phụ nhân, không khỏi kêu lên: "Chủ tử, người ta ngã rồi!"

Trình Bắc Vọng ghìm cương ngựa, a một tiếng, vội vàng xuống ngựa nhìn xem. Hôm nay hắn tâm tình rất tốt, muốn vui vẻ, nếu làm người khác bị thương thì lại không tốt rồi.

"Này? Không sao chứ?" Sau khi đỡ người dậy, Trình Bắc Vọng nhìn vết máu trên mặt đất, tim đập thình thịch.

Loan Đao nhanh chóng chạy đến và lật người Mỹ Ảnh lên.

“……”

Trình Bắc Vọng chết lặng, đây đâu phải phụ nhân luộm thuộm, rõ ràng là một nữ nhân tuyệt sắc!

“Còn may, chỉ bị ngã chảy máu mũi.” Loan Đao mím môi nói:“Chủ tử, người ta đang kéo vật nặng, Ngài đột nhiên cắt đứt sợi dây, nên mới ngã nặng đến vậy.”

Trình Bắc Vọng vẫn chưa định thần lại, hắn dùng khăn tay lau vết máu và bụi bẩn trên mặt Thẩm Mỹ Ảnh, rồi kỹ kỹ càng càng nhìn nàng lần nữa.

Nữ tử xinh đẹp như vậy, ai lại nhẫn tâm bắt nàng kéo thứ nặng như vậy chứ?

"Nàng ấy ngất rồi." Khi bình tĩnh lại, Trình Bắc Vọng nói: "Chúng ta sẽ không đến Thế Tử Phủ nữa, đưa nàng ấy về thôi."

Loan Đao gật đầu, quay người đi thuê vài người to khoẻ, và mang tấm ván vải quay về.

Màn đêm buông xuống, Tống Lương Thần tắm rửa xong, ngồi ở Sĩ Nữ lâu của Ninh Thuần Nhi, nhàn nhã uống trà.

Ninh Thuần Nhi ngồi ở bên cạnh hắn, lo lắng nói: "Đã muộn như vậy, Mỹ Ảnh đã về chưa?"

"Nàng quản nàng ta làm gì?" Tống Lương Thần có chút không vui: "Chỉ là ra ngoài lấy ít đồ. Hiện giờ hẳn là đang ở trong phòng hạ nhân nghỉ ngơi rồi."

Ninh Thuần Nhi bĩu môi, nhẹ giọng nói: “Thiếp thân cảm thấy Mỹ Ảnh thật sự là người tốt. Hiện tại hưu thư đưa rồi, Gia lại cố ý bắt nạt người ta, người ta có thể trực tiếp rời đi đó. Người đẹp như vậy, Gia không cảm thấy tiếc sao?".

Đi? Tống Lương Thần sửng sốt một chút, sau đó cau mày nói: "Nàng ấy là người của ta, còn có thể đi đâu chứ?"

Ninh Thuần Nhi thở dài: "Hưu thư đều đã đưa rồi, nàng còn là người của Gia sao?"

“……”

Xem ra đây là sự thật, Tống Lương Thần xoa xoa lông mày, hắn sao lại quên điều đó, hưu thư đưa rồi, cũng không có khế ước bán thân, nữ nhân đó nếu muốn đi, trực tiếp đi là được, ghê gớm là không cần tiền công, tiền công thì có là gì đâu?

"Quản gia đâu?" Im lặng một lúc, Tống Lương Thần không nhịn được đứng dậy đi ra cửa nói: "Đi hỏi xem nha hoàn sai vặt trong viện của ta đã về chưa."

Lâm Phong nhận lệnh, lập tức trở về, cau mày nói: "Chủ tử, người còn chưa về."

Tim lỡ một nhịp, Tống Lương Thần trầm mặt.

Cam lòng bị hắn bỏ rơi, trở thành nha hoàn chỉ để tìm cơ hội trốn khỏi phủ? Nàng là một nữ tử tha hương, bỏ xứ đến nơi này, nàng có thể chạy đi đâu?

Nhấc chân định bước ra ngoài, nghĩ đến trong phòng có Thuần Nhi, lại đột nhiên dừng lại, giọng điệu không quá tốt nói: “Gần đây bên ngoài có chút loạn, nàng ấy chạy ra ngoài nhất định sẽ hối hận. "

"Gia." Ninh Thuần Nhi đi tới nói: "Ngài còn không đi tìm đi."

"Đường đường Thế tử gia, nửa đêm canh ba ra ngoài tìm nha hoàn, ta có bệnh sao?" Tống Lương Thần đen mặt nói: "Nàng ấy với ta cũng không còn danh vợ chồng nữa, sống chết cũng không phải việc của ta ".

Ninh Thuần Nhi kỳ quái nhìn hắn, đôi mắt ngấn nước dường như có thể nhìn thấu hắn.



Tống Lương Thần quay đầu đi, thấp giọng nói: "Đêm nay ta quay về ngủ sẽ tốt hơn, ngươi đi nghỉ sớm đi."

"Gia đi cẩn thận." Ninh Thuần Nhi cũng không nói lời nào, chỉ nhìn hắn vun áo bào sải bước đi ra cửa.

"Chủ tử đang làm gì vậy?" Nha hoàn Kim Phấn ở bên cạnh nói: "Vô cớ chọc giận Thế tử, hôm nay chính là đến lượt Người được thị tẩm."

"Ngươi không hiểu." Ninh Thuần Nhi lắc đầu cười: "Đợi sau này ngươi sẽ hiểu."

Kim Phấn có chút hoang mang, nhưng lại cho rằng bản thân chủ tử cũng không phải là loại người cam chịu thiệt thòi, nên cũng thôi.

Một mạch đi đến chủ viện, Tống Lương Thần mím môi không nói gì, gần như đi tới cửa mới dừng lại hỏi: "Nàng ấy mua đồ ở đâu?"

Lâm Phong nói: “Quản gia bảo nàng ấy đến tiệm vải lấy hàng. Vào lúc hoàng hôn đã đi rồi, giờ vẫn chưa về lại.”

Lấy hàng à? Tống Lương Thần quay đầu lại: "Chỉ có một mình nàng sao?"

"Vâng."

Tống Lương Thần tức giận: "Rõ ràng biết nàng căn bản không quen thuộc nơi này, vì sao lại để nàng đi một mình?"

Lâm Phong liếc hắn một cái, thấp giọng nói: "Không phải chủ tử muốn cố ý làm khó nàng sao? Quản gia có đưa cho nàng một tấm bản đồ."

"Ta..." Tống Lương Thần mím môi, không cách nào phản bác.

Đúng là hắn muốn làm khó nàng một chút, bọn thuộc hạ hắn luôn dựa theo nét mặt mà làm, tự nhiên sẽ không để cho nữ nhân đó làm mọi chuyện được dễ dàng, nhưng mà, gậy ông đập lưng ông, chưa gì đã để người chạy mất rồi. Vẫn còn nhiều thứ chưa giải quyết xong, nếu bỏ chạy như thế này, chẳng phải sẽ gây thêm rắc rối cho hắn sao?

"Chuẩn bị ngựa, ra ngoài tìm người." Tống Lương Thần xoay người đi ra ngoài: "Phụ vương bên đó còn chưa biết tình huống, trước nếu đừng để mất người, sau sẽ không cần giải thích."

Lâm Phong đi theo hắn, muốn nhắc nhở hắn, cho dù tìm người cũng không cần phải đích thân đi, nhưng nhìn thấy chủ tử tức giận, hắn lại không dám lên tiếng.

Chủ tử gần đây thường nóng tính, điều này thực sự không thể giải thích được, không biết nguyên nhân là gì.

Hai con ngựa đi đến tiệm vải, tiệm vải đã đóng cửa bị mở tung, Chưởng quầy vẻ mặt ngái ngủ nhìn ra ngoài, thấy rõ người tới, sợ hãi đến mức lập tức tỉnh dậy nói: Thế tử gia an hảo!"

"Quấy nhiễu rồi." Tống Lương Thần gật đầu, vẻ mặt khó coi hỏi: "Hôm nay nha hoàn phủ ta có đến lấy hàng không?"

Nhắc tới đây, Chưởng quầy lập tức mười phần ấn tượng: “Có, nha hoàn đó một mình kéo mười tám cuộn vải về, thật sự rất choáng.”

Còn thực sự đến đây và không có bỏ trốn sao? Tống Lương Thần sửng sốt một chút, sau đó hỏi: "Nàng ta rời đi khi nào?"

"Lúc chạng vạng đã đi rồi." Chưởng quầy cẩn thận nhìn hắn: "Người còn chưa trở về sao?"

Dù không tình cảm, ai cũng có tính chiếm hữu. Nàng là của hắn, cho nên không ai có thể chạm vào nàng, dù rằng hắn đã hưu nàng!

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Cuồng long trở về - Vương Dịch (full)

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại Kiếm Hiệp    hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Vương Dịch.
Bạn có thể đọc truyện Cuồng long trở về - Vương Dịch (full) Chương 14 - Nàng còn chưa về lại được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Cuồng long trở về - Vương Dịch (full) sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH.com ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH.com để theo dõi nhửng bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH.com luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH.com, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH.com còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH.com của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close