Truyện Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen : chương 19: ông nội à?!

Trang chủ
Ngôn Tình
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen
Chương 19: Ông nội à?!
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tối hôm đó đối với em như địa ngục. Chỉ ước có thể quay lại thời điểm lên xe ông nội về nhà, em sẽ tẩu thoát khỏi đó càng nhanh càng tốt. Nhưng nếu em bỏ trốn thì mọi chuyện sẽ diễn ra theo chiều hướng cực kì xấu. Và cậu ấm có thể ‘ngồi không không cũng dính đạn’.

Em, tám năm trời ở nhà ông nội, ăn bám ông, dù tính nết đôi khi có cọc lóc. Không những thế còn gặp phải nhiều chuyện nằm trong dự đoán như là.. Giáo viên gọi điện về, quá nhiều bữa phá gia sư (Nếu em ưng gia sư thì sẽ tỏ ra ngoan ngoãn hơn).

Ông nội hôm nay trông nghiêm khắc hơn mọi lần ‘trước’. Sáng gặp ông ở viện, ông bảo tối sẽ tổ chức họp gia đình. Tưởng các chú, lẫn vợ sẽ đến tham dự. Ai ngờ, cuộc họp chỉ có sự tham gia của mấy đám cháu lóc cóc của ông hết mực chiều chuộng đó giờ..

“Ông nội.. Chuyện là dạo này con có mua một con mèo.. Và-”

Em vừa ngồi xuống ghế đã thấy thấp thỏm, vội lấy cớ có mèo ở nhà rồi về chăm, em ở một mình trong một căn nhà do ông chọn. Một lý do vừa nghe đã thấy vô lý.

(Sau khi thông báo tài sản của cha nuôi sẽ được chuyển giao cho em toàn bộ, kể từ khi em đủ mười tám tuổi. Bởi thế nên em nhất quyết muốn ở riêng nên ông mới phải ra điều kiện. Lý do em muốn chuyển là vì em dần nhận ra sự hiện diện của mình là một mối lo âu cho ông nội và chúng em họ, và nhiều mối lo khác)

Vừa nói vừa rời khỏi ghế. Chưa nói xong câu, em đã bị ông quát: “Ngồi xuống!”

Em nghe hiểu, nhưng lại lì lợm không làm theo. Ông nhìn em tức giận, Túc Tả ngồi bên cạnh, nắm đuôi áo em kéo em ngồi xuống. Em nhận được ‘lệnh’ từ Túc Tả, lập tức ngồi xuống, dưới sự ngỡ ngàng của Cẩm Thê và Nghiêm Túc.



Hai đứa em họ cứ nghĩ Túc Tả đi theo em là để làm tay sai. Ai ngờ lại vô tình hiểu luôn cả em. Một đứa lì lợm cãi chem chẻm lời ông nội, giờ lại nghe Túc Tả với một cái kéo áo. Đã thế kể từ khi rời xa em trai Phong Đông.

Em như coi Túc Tả là ‘em trai’ mình luôn rồi. Nghiêm Túc thì khỏi nói, cậu ta có bao giờ là quan tâm em trai mình đâu, toàn để cậu út (Cẩm Thê) chăm suốt. Còn cậu út khi thấy ‘em trai’ (thật ra là anh họ Túc Tả) mình bị chị họ dành làm của riêng.

Trong lòng không những không khó chịu, đôi lúc lại như thói quen khó bỏ.. Thấy Túc Tả là cứ tiến tới không rõ lý do, chỉ kè kè bên cạnh rồi chăm thôi. Chứ thực chất là không rõ trong lòng cậu muốn gì, chả biết cái đầu đang nghĩ đến ai.

“Trước khi rời nhà, ông đã bảo gì hả Lộc?”- Ông gằn giọng hỏi em, biết chắc càng chối bỏ trả lời ông sẽ càng tức. Em định phản lại, nhưng rồi Túc Tả nói nhỏ với em: “Anh Đông sắp ngủ rồi, chị nói nhanh rồi lên thăm anh họ”

Trở giọng, em nhanh chóng trả lời ông: “N.. Nội bảo khi nào rảnh thì về thăm nội”

“Còn gì nữa?”- Ông tra hỏi, mặc dù ông vốn đã biết được trước câu trả lời.

Em mất kiên nhẫn, gượng ép bản thân, nhìn ông trả lời: “Tuyệt đối không được đụng tới người nhà họ Đô. Càng không được tiếp cận con cháu nhà người ta”

“Vậy giờ con đang làm gì?”- Ông nội em.

“Con đang cố gắng học cho xong cấp hai rồi lại lên cấp ba. Làm việc chăm chỉ để sau không bị ăn hiếp ạ?”- Em tỏ ra như mình mới là nạn nhân, ngây thơ trả lời ông.

“Lộc. Con còn trẻ đừng để già phải nói nhiều. Cả tuần nay con chưa từng về thăm ta. Con muốn vào trường cấp ba mà Đô Uyên từng nhập học đúng không? Ta tuyệt đối sẽ không duyệt cho con đi đâu, sau này đừng tốn công vô ích”- Ông nội em nói thêm..: “Dám tạo phản, em út (Cẩm Thê) sẽ thế chỗ con. Toàn bộ những gì con từng có, từng làm cho cái gia đình này đều sẽ bại bỏ tất!”

Ông nội em đứng dậy rời đi, em nghĩ thông suốt rồi nói luôn: “Vậy ông cứ làm, con cũng không cần ở đây nữa. Dù sao con cũng chỉ là con nhặt ngoài đường của mẹ nuôi với cha nuôi”

Nói tới đây Nghiêm Túc chợt nhớ ra một câu có nội dung khá giống với nội dung em vừa nói. Hình như là câu nói từ Cẩm Thê hồi sáng.. Nghiêm Túc nhìn em út với ánh mắt lạnh như băng, trưng ra bộ mặt ghét bỏ để cậu út thấy. Cẩm Thê biết, liền né tránh ánh mắt.



“Bao gồm cả Cẩm Phong Đông. Sáng con cũng biết rồi, em trai con đang nằm việc và rất cần người thân ở bên cạnh trong quá trình khôi phục trí nhớ. Nếu con đã muốn chấm dứt hoàn toàn, để từ biệt cái gia đình này, thì em trai con cũng khó mà giữ được cái mạng mong manh này.”

Ông nội em không lôi kéo, cũng như níu giữ em lại như hồi trước nữa. Điều này cho thấy ông em đã chán ngấy với việc lo cho một cô tiểu thư mười lăm tuổi và ngày nào cũng phải bắt máy quở trách của giáo viên.

“Ông nội?!”- Em gào lên, rốt cuộc em phải làm gì ông mới vừa lòng đây?

Sống với nhau lâu như thế, chả nhẽ ông em lại không hiểu tính em?

Đơn giản, ông không phải chán em vì có xuất thân từ trại trẻ mồ côi. Mà là ông đang ‘thử’ biện pháp mới để có thể thu phục được em. Đảm bảo rằng em tự nguyện ở lại, chứ không lấy dây xích trói chặt lại ở đây.

“Sắp tới sẽ có kì thi tuyển vào lớp mười, con vẫn được phép tham gia. Nhưng không phải đỗ ở trường đó. Mà là trường cấp ba Hương Xuyên. Đỗ rồi già sẽ cho con ở kí túc xá, tết đến thì về nhà. Trụ được ba năm, già không níu con lại nữa. Và.. Điều kiện già ra rồi, con mà không chịu chấp hành, tương lai khó trách gian nan”

Ông nội em đúng là có tuổi rồi thật, nhưng đôi khi lại nói năng như mấy bà mụ xem quẻ.

Nghe được tên trường ông nội muốn em nhập học ở đó, Nghiêm Túc vội vã ngăn ông lại. Cái trường đó rất nguy hiểm, em vốn còn non dại làm sao có thể vào được đó. Nơi toàn là nhân tài, áp lực không kém gì trường Đô Uyên học, đã thế ở đó còn tồn tại vài cá thể lạ như.. Con cháu nhà họ Đô (như sổ sách ghi lại chỉ được một người đỗ), nhà họ Lê (Lê Minh Hà từng tạt rượu lên người em).

Có cả nhà họ Phó nữa?!

Nhà họ Phó được coi là ‘bạn thân’ của nhà họ Cẩm em. Nhập học ở trường cấp ba Hương Xuyên người nhà họ Cẩm và nhà họ Phó đỗ vào là rất nhiều. Cơ mà.. Vấn đề ở đây là em?!

“-! Nghiêm Túc học đâu cũng được, già không ép con”- Nghiêm Túc bị ông nội ngắt lời ngay khi vừa cất được một tiếng.

Bất lực.. Nghiêm Túc thở dài, phát biểu vài lời như muốn nhắc ông lại lần nữa.



Nghiêm Túc từng học ở trường cấp ba Hương Xuyên. Và có một đời bạn gái.. Tên em ấy là Phó Đoan Lê..

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại Ngôn Tình    hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Zillen.
Bạn có thể đọc truyện Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen Chương 19: Ông nội à?! được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH.com ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH.com để theo dõi nhửng bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH.com luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH.com, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH.com còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH.com của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close