Truyện Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen : chương 20: vụ việc ngoài ý muốn

Trang chủ
Ngôn Tình
Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen
Chương 20: Vụ việc ngoài ý muốn
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vậy là địa ngục chưa?

Tất nhiên là chưa. Vì đó chỉ là khởi đầu của cánh cửa địa ngục. Vượt qua nó em sẽ được tái sinh vào một thế giới khác.

Hè gần đến, kì thi thì tới gần sát đít. Nhưng hôm nay không kể về kì thi quan trọng có thể thay đổi cuộc đời của em, mà là kể về vụ em xém bị ông phạt thêm lần nữa. Lần thứ hai ông giận tới mức muốn đá cho em một phát ra khỏi sổ hộ khẩu, đồng nghĩa với việc không cho đi thi..

..

Ngày hai sáu tháng ba, là ngày thành lập đoàn thanh niên.. Và trường em cũng như bao trường khác, có tổ chức cho học sinh tham gia các trò chơi, thi đua học tập, với cả.. Em phải tham gia với tư cách là một học sinh có thành tích đáng ngưỡng mộ trong lớp, lẫn trong trường.

“Chị gái yêu dấu~ Chị định tham gia trò gì không nè~”- Nghiêm Túc hớn hở chạy lại ngồi cạnh em.

Em tối qua bận đi nhiệm vụ với Túc Tả ở thành phố R, tới tận hai, ba giờ sáng mới mò về nhà. Túc Tả kiệt sức, ngủ li bì ở nhà em sáng dậy không nổi, cúp luôn cả buổi sáng đầu tuần, em ban đầu định bật công tắc. Nằm lười trên giường thêm vài phút, nhắm mắt chưa được ba giây em nhớ tới lời ông nội dặn.

“Cúp một buổi hay tự ý rời khỏi lớp (hồi Đông mới tỉnh em có tự ý rời đi, và ông đã biết) thì chuẩn bị tinh thần cho cái ghế đang ngồi đó sẽ bị đá bay. Và người thế vào là em út (Cẩm Thê)”

Nghe tới đây em đã sợ tới mức da gà da vịt nổi lên tới tận óc. Em sợ lắm chứ. Cái khối gia tài ông bố để lại khủng như thế (chưa bằng ông nội em). Đến cả kẻ ngốc còn không dám từ chối, huống hồ là em.

Cảm giác thấp thỏm kèm theo tội ác mình sẽ bày ra. Em đã tự hứa sẽ không gây chuyện làm thành tích bị ảnh hưởng. Không liên lụy tới đống tài sản mà cha nuôi để lại..

Thành ra sáng đến lớp cơ thể có hơi kiệu quệ. Y như rằng, ngày nào cũng như ngày nào, em lại nằm dài ra bàn, thều thào: “Chắc sắp chết rồi.. Lấy tôi ly nước..”



Nghiêm Túc nhanh chân đi tới chỗ ngồi của mình, lấy trong cặp ra bình giữ nhiệt, chứa trong là nước mát lạnh. Cậu nghĩ đơn giản, với cái thời tiết nóng nực này ai chả cần nước mát. Cơ mà giờ cậu đã tỉnh ngộ, chứa chắc ai cũng muốn uống nước mát đâu..

Đem nước tới, thấy em vẫn khó chịu. Nắm chặt tay lại thành hình nắm đấm, mệt mỏi ho sục sụa vài tiếng. Quên miệng, mắng: “M* nó! Hụ hụ.. Cứ phải đau ốm lúc.. Lúc này à..”

Cậu nhanh chóng tới gần em, đặt tay lên vai em, gọi em dậy ngồi rồi mới bảo: “Chị nằm đây tí, em đi mua nước. Nước em quên đem rồi, nhanh thôi chị ráng đợi”

Nghiêm Túc bảo cậu ta đi mua nước. Là đúng! Còn mua thêm đồ ăn sáng cho em nữa. Cậu thừa biết nếu cậu hỏi em về việc em đã ăn sáng chưa, em tất nhiên sẽ trả lời ‘ăn rồi’ dù trong bụng vẫn trống trỗng.

Mà bữa sáng là bữa bắt buộc phải ăn thật no, mua thừa còn hơn thiếu. Thừa thì cậu ăn cùng, vừa đủ thì cậu ngồi ngắm em ăn, còn thiếu thì.. Không có vụ đó đâu..

“Căn tin hướng khác mà nhỉ..”- Em ngẩng đầu, nhìn theo bóng lưng Nghiêm Túc đang dần bị khuất sau cánh cửa. Nhướng mày khó hiểu.

Không để tâm tới mấy thứ cậu ta định làm. Em đau cổ, đau cả đầu. Chả hiểu tại sao lúc muốn ốm đau lại chả thấy bệnh tật ùa đến luôn đúng lúc quan trọng.

“Cho hỏi lớp trưởng có ở đây không ạ?”- Một giọng nam cất lên từ hướng ngoài cửa lớp em, âm giọng nghe rất quen tai.

Em chắc chắn đây không phải là giọng của mấy đứa chung lớp! Bởi em vốn dĩ em chưa từng nghe cái giọng này cất lên ngay tại lớp này. Lập tức có tiếng bước chân chạy ra, trả lời: “Lớp trưởng hôm nay nghỉ. Em tới lấy danh sách thi đua hả? Để chị gọi hỏi nó để đâu, hôm nay cũng là hạn cuối mà nhỉ? Nộp quá hạn lại bị mắng cho coi..”

Tiếng bước chân dẫm như voi kia bắt đầu chạy vào lớp. Chưa dừng lại ở đó, tiếng lôi đồ mạnh bạo của nhỏ lớp phó ngồi trước em cứ như đang đập đồ chập cheng nhau. Em khó chịu, ngồi bật dậy.

Lườm nhỏ lớp phó một cái, nhỏ biết em đang không ưa hành động nhỏ vừa làm. Nhỏ còn cố tình làm em thấy khó chịu hơn nữa: “À! Làm cậu tỉnh giấc hả Lộc? Xin lỗi nhé! Tớ sẽ rời đi ngay”- Nhỏ lấy xong điện thoại, còn cố tình mở loa to, tiếng nhạc chuông của lớp trưởng đúng dở tệ vang lên..

Em tức tối đến đen mặt. Giá mà ở đây mà có Nghiêm Túc hay Túc Tả thì hay biết mấy. Hai đứa em họ kiểu gì cũng sẽ lo liệu vụ học sinh trong lớp cố tình làm em tức đến sôi máu trong người. Em nghĩ thầm rồi thở dài rời khỏi chỗ ngồi.

Định đi xuống căn tin mua nước, trong người trước đã phòng liều thuốc cảm. Đi qua bàn của Nghiêm Túc, thấy ở trong hộc bàn có một bình nước giữ nhiệt, mở ra thấy ở trong có nước lọc để lạnh.

Không nhòm tới bình nước giữ nhiệt nữa. Em nhanh chóng nắp lại rồi rời khỏi lớp. Đứng trước cửa lớp, cái người đến để lấy danh sách thi đua của lớp chín. Là cậu út Cẩm Thê, với đồng phục của trường em. Khi đó em chợt nhớ ra chuyện quan trọng, rằng cậu út cũng có học chung trường với em.

Chi tiết hơn là cậu út học chung lớp với em trai Phong Đông của em.



“Chị đi đâu. Sắp có chuông vào lớp rồi đó”- Cậu út hỏi em, cảm thấy cậu ta có nét khác so với mọi khi.

Em hơi khó chịu khi cậu út cứ tra hỏi em như thế. Đến cả chào hỏi đàn chị hay chị họ cũng không có. Vừa mới gặp con nhỏ lớp phó cố tình gây chuyện kia em như ‘giận cá chém thớt’, mắng Cẩm Thê một tiếng, thấy người ta nghe lời mình liền hừ thành tiếng.

“Tránh ra”- Càng nhìn càng không biết cậu ta khác chỗ nào, nhìn mãi không ra cậu ta có gì lạ lẫm hơn mọi ngày. Cậu út Cẩm Thê không nhận được câu trả lời thích đáng liền né người sang một bên.

Vừa ra khỏi lớp em đã gặp ngay Nghiêm Túc với đống đồ ăn trên tay, đang chạy bon bon ở hành lang. Thấy em cậu ta giật mình nhẹ, làm rơi bịch bánh xuống sàn. Em tiến tới nhặt hộ Nghiêm Túc cái bánh, miệng càm ràm: “Cậu mua nhiều thế cho heo ăn à?”

Đứng thẳng người dậy, em bóc bịch bánh ra cắn miếng. Khen rồi đưa miếng cắn dở bảo Nghiêm Túc, hỏi: “Ăn không?”- Nghiêm Túc lắc đầu bảo không.

Chưa kịp nói gì thêm em đã bật ngay ‘công tác’. Em đẩy Nghiêm Túc ra sau, khiến cậu ngã ra sàn đồ ăn đồ uống rơi xuống đất hết tỏn. Quay người, tung chân đá người vừa định tấn công em. Rất nhanh, người đó đã lùi lại.

Mãi đánh em không để ý người em đánh là ai, em chỉ biết lao thẳng tới chỗ tên dám ‘động chạm’ tới em ở ngay trường học. Ban ngày ban mặt thế này.

Em đá, em đấm. Tên đó đỡ, rồi né. Không ai chịu thua ai, em bực nhọc lao tới, dứt điểm luôn chuyện này. Đánh không ngớt, có vẻ hắn không đỡ nữa. Dần lâm vào trạng thái ‘giơ cờ trắng xin thua’. Em chả quan tâm người này rốt cuộc là ai, có nói cái méo gì em cũng đếch để vào tai lấy một từ.

Đánh cho tới khi Nghiêm Túc tới kéo em ra khỏi bãi chiến trường, khi đó em mới bình tĩnh được đôi chút. Nhìn lại ‘thành quả’ của mình, nhận ra người em đánh nãy giờ là Cẩm Thê.. Máu mũi, mặt sưng tấy lên hết, đôi mắt thâm tím..

Em chết chắc rồi..

..

Về nhà. Ông nội hỏi tại sao lại đánh em út tới nông nỗi này.

“Con biết con là chị cả. Cẩm Thê là em út. Thế sao chị cả lại đánh em út tới mức phải nhập viện thế này?! Lần này con có giữ im lặng ta cũng phải biết được rõ sự tình. Không thì ra khỏi nhà?!”

Hôm nay em biết lỗi của mình, biết ông nội đang rất giận. Em cứ cố giữ im lặng ông em càng tức, coi như hôm nay phá lệ. Cố gắng biện hộ gì đó cho ông nội bớt giận. Ai ngờ ông em càng lúc càng nóng tính hơn.

“Cậu út muốn giết con”- “Lý do?”



Em thì thào như kiến kêu, ông lớn tiếng hỏi. Bực quá liền phun một tràn những gì em biết.

“Con không biết!? Cậu ta đột nhiên tới lớp con, còn tiếp cận con. Cái khi chạm mặt nhau ở cửa lớp con đã nghi rồi, không không tự nhiên cậu ta tới lớp con làm gì. Đi ra cửa con còn thấy cậu ta cứ nhìn con mãi. Lúc ra ngoài gặp Nghiêm Túc, cậu ta còn kích động tới mức làm càn trước mặt Nghiêm Túc. Ông nói thử xem, cậu ta đột nhiên kề dao sau lưng con. Cố tình để con bị kích động, còn thả cho con muốn đánh, muốn giết đều mặc kệ-”

..

Cẩm Thê là em út trong nhà, không bao giờ có chuyện cãi lại. Đặc biệt là cãi lại lời Cẩm Túc Tả. Đành ngậm ngùi chịu thiệt.

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại Ngôn Tình    hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Zillen.
Bạn có thể đọc truyện Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen Chương 20: Vụ việc ngoài ý muốn được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Nhà Họ Cẩm Đột Nhiên Lại Có Cháu - Tác giả: Zillen sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH.com ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH.com để theo dõi nhửng bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH.com luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH.com, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH.com còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH.com của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close