Truyện Anh Đừng Có Nhõng Nhẽo - Điềm Thố Ngư : chương 127: em bảo vệ anh

Trang chủ
Anh Đừng Có Nhõng Nhẽo - Điềm Thố Ngư
Chương 127: Em bảo vệ anh
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thường Lê quả thực phục trình độ mặt dày của cái người này.

Nếu là bình thường chắc chắn cô sẽ phản bác, nhưng vì trận ban nãy trong phòng tắm, cô cũng không dám mạnh miệng nữa, thế là ngoan ngoãn cúi đầu xuống, không có đáp lại.

"Buổi tối có về không?" Hứa Ninh Thanh vừa hỏi vừa gắp xương ra đĩa.

Thường Lê nhìn anh một cái: "Anh định làm gì?"

Hứa Ninh Thanh cười: "Còn làm gì nữa, muốn xem xem tối nay có thể tiếp thêm một lần nữa không."

"..." Thường Lê bực bội, hai bên má lại hiện lên đám mây hồng, sau đó giơ ngón trỏ chọt lên ngực anh hai cái: "Anh có thể giữ lại chút mặt mũi cho mình không, xem xem bản thân đang ở vị trí nào kìa."

Anh nhíu mày một cái: "Anh ở vị trí nào?"

Thường Lê chỉ vào mình rồi lại chỉ vào anh: "Vị trí chú đó."

Hứa Ninh Thanh vẫn cứ thong dong, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi lý do thoái thác của cô, ngữ điệu tự nhiên hơi gật đầu một cái: "Vậy ăn cơm xong cùng chú làm thêm một lần nữa?"

"..." Thường Lê không thể nhịn được nữa, dùng sức nhéo anh một cái: "Hứa Ninh Thanh!"

Trêu cô thành công, anh bắt đầu cười, người biếng nhác tựa trên trụ bếp, cười đến bả vai rung lên, lại đưa tay vò đầu Thường Lê mấy cái: "Đi ra ngoài ăn thôi."

Mặt Thường Lê bị anh làm cho đỏ bừng, tóc tai cũng tán loạn rối tung lên, cô cầm hai bên tóc vuốt cho ngay ngắn lại rồi mới đi theo Hứa Ninh Thanh ra ngoài.

"À đúng rồi."

Thường Lê ngồi trước bàn ăn, do dự một hồi vẫn không nhịn được thắc mắc trong lòng: "Làm như vậy... có cảm giác gì?"

Hứa Ninh Thanh dừng lại, nhướn mày một cái: "Thoải mái."



"... Ồ."

Thường Lê cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, chỉ cần làm như vậy mấy lần là có thể thoải mái rồi á?

Ngay sau đó liền nhớ tới cánh tay nắm chặt của người đàn ông, cảm giác như toàn bộ gân xanh đều nổi lên.

Không được nghĩ nữa!

Thường Lê cấp tốc lắc đầu, chuyên tâm ăn cơm.

Buổi tối vẫn quyết định ngủ ở đây, vừa ăn xong liền đi hoàn thành nốt bức tranh, trời bên ngoài vẫn chưa tối hẳn, Thường Lê chỉnh lại giá vẽ, chụp một tấp ảnh đăng lên vòng bạn bè.

Như thường lệ, chặn hết tất cả những người lớn trên Wechat đi.

Rất nhanh sau đó liền có người bình luận vào bài đăng.

Sau khi xác định quan hệ với Hứa Ninh Thanh, Thường Lê cũng có đăng vài lần quanh vòng bạn bè của anh, mặc dù không nhiều, nhưng bạn bè đều biết mối quan hệ của hai người.

Cũng may Hứa Ninh Thanh đã đánh tiếng trước với bên truyền thông, cho nên tin tức liên quan đến hai người không còn xuất hiện trên mạng xã hội nữa, mấy lời bàn tán trong trường cũng ít dần đi.

- Ây da huhu vẽ đẹp quá!! Đẹp quá trời ơi!!!!

- Sao có thể vẽ ra nếp áo được như vậy chứ!!! Xin nhận của tại hạ một lạy!!!

- Tui biết vì sao tui vẽ không đẹp rồi, là vì tui không có người bạn trai như vậy.

- Tui mà có một người bạn trai như như thế này, còn phải cưỡi ngựa nhỏ ở bên hồ để vẽ ngỗng sao!

- Sư phụ Lê quá đỉnh rồi!! Tui vì Lê Lê điên cuồng bình chọn!

- Nhìn cái dáng người trong tranh đi!! Ngoài đời thật sự có thể có dáng người như vậy sao, tui phải nỗ lực!!

...

Bình luận thứ sáu là của một bạn cùng lớp hồi cao trung của Thường Lê, không lâu sau đó Mạnh Thanh Cúc liền bình luận vào bài của cô.

Mạnh Thanh Cúc: Cậu không thể như vậy được! Đây là bạn trai nhà người ta!!

Mạnh Thanh Cúc: Bảo bối ơi mình phục cậu rồi, còn có loại khoe ân ái này sao?!?!

Phàn Hủy: Cậu trả lời mình trước đã, đây là tranh tả thực sao???

Phàn Hủy: Ha người lên giường rồi á????



Thường Lê nhìn một vòng bình luận, vui vẻ cười không dừng được, ngay sau đó liền nhận được thông báo của Hứa Ninh Thanh, cô vuốt lên tải lại trang mới thấy anh cũng đăng một bài mới.

Thân là một người đàn ông trung niên, thật khó khăn mới cập nhật vòng bạn bè nhưng chỉ để khoe bạn gái nhỏ của mình.

[Hứa Ninh Thanh: Bạn gái vẽ.]

Bên dưới là tấm ảnh Thường Lê vừa đăng.

"..."

Thường Lê cất gọn giá vẽ rồi đẩy cửa đi ra ngoài, Hứa Ninh Thanh đang ngồi bên bàn ăn, trước mặt là một quyển sổ.

"Anh đang làm việc mà, sao còn có thời gian đăng vòng bạn bè nữa." Thường Lê đi qua ngồi bên cạnh anh.

"Vừa làm xong." Hứa Ninh Thanh tắt giao diện tin nhắn, gấp sổ lại: "Vẫn còn sớm, đi dạo một lát nhé?". ngôn tình hoàn

Thường Lê tựa lưng lên ghế, uể oải vươn vai một cái, khoảng thời gian này ngày nào cũng ở lì trong phòng làm bài, lâu rồi chưa ra ngoài chơi: "Được, đi đâu đây?"

Hứa Ninh Thanh hỏi: "Em muốn đi đâu không?"

Vừa ăn cơm lại còn lo liệu hoàn thành bức tranh kia, bây giờ Thường Lê có chút lười: "Chỉ cần có thể ngồi là được, không muốn đi bộ."

Hứa Ninh Thanh cười, lên tiếng đề nghị: "Vậy đi xem phim đi?"

"Được."

Sau khi lên xe Thường Lê liền mở điện thoại xem mấy phim đang chiếu gần đây, lúc này mới phát hiện ra cũng không có phim gì hay, ngược lại trong danh sách "phim sắp chiếu" có mấy bộ cô muốn xem thử.

"Anh có phim gì muốn xem không?" Cô hỏi.

"Không, phim nào cũng được."

Cô lại cúi đầu xuống, nhìn vào điện thoại di động lướt lướt chọt chọt.

Nhìn mấy cái tên đầu đều là phim tình cảm nhạt nhẽo, có hai bộ phim hành động và hài kịch có điểm đánh giá rất thấp, còn có một bộ phim kinh dị, hôm nay là suất chiếu đầu, vẫn chưa có điểm.

Thường Lê do dự một hồi, nghiêng đầu: "Đi xem... phim ma không?"

Hứa Ninh Thanh liếc nhìn cô một cái: "Không sợ à?"

"Em cũng không sợ mấy cái này lắm." Cô nói.



Thường Lê thật sự không sợ xem phim ma, lúc trước học sơ trung còn có bạn học mở "Vòng tròn oan nghiệt" và "Lời nguyền" lên máy chiếu để xem.

Lúc ấy trong lớp có rất nhiều nữ sinh bị doạ không xem được, thậm chí có người nhát gan còn khóc luôn tại lớp. Khoảng thời gian dài sau đó, những bạn học nội trú vào ban đêm đều thao thức ngủ không yên, còn học sinh ngoại trú thì ở nhà xin ngủ cùng giường với ba mẹ.

Hồi ấy Thường gia đang rời trụ sở ra khỏi Bắc Kinh, ông bà nội phải đến Thượng Hải, Bạch Ý cùng Thường Thạch Lâm lại càng không về nhà, một mình Thường Lê ngủ trong căn biệt thự trống trải như vậy, một chút cũng không thấy sợ hãi.

Vô cùng bình tĩnh.

Như một nữ chiến binh dũng cảm.

Cô cũng cảm thấy lá gan của mình thật lớn.

Từ bé đến giờ dường như chưa có việc gì khiến cô phải sợ hãi cả.

Nhưng nụ cười này của Thường Lê không tiếp tục được bao lâu nữa.

Danh Sách Chương:

Truyện chữ tổng hợp website đọc truyên chữ online hàng đầu hiện nay. Tổng hợp các bộ truyện chữ tiên hiệp, huyền ảo, tận thế, đô thị, ngôn tình hay nhất được nhiều đọc giả bầu chọn
Các bạn đang theo dõi bộ truyện

Anh Đừng Có Nhõng Nhẽo - Điềm Thố Ngư

được convert và dịch mới nhất. Đây là một trong những bộ truyện chữ thuộc thể loại {theloai-link}hay nhất hiện nay. Bộ truyện được sáng tác bởi bàn tay tài hoa của tác giả Điềm Thố Ngư.
Bạn có thể đọc truyện Anh Đừng Có Nhõng Nhẽo - Điềm Thố Ngư Chương 127: Em bảo vệ anh được cập nhật nhanh nhất trong thời gian gần đây. Các chap mới nhất của truyện Anh Đừng Có Nhõng Nhẽo - Điềm Thố Ngư sẽ lên tục được update trong thời gian sắp tới. Hãy theo dõi website đọc truyện online TruyenchuTH.com ngay để đừng bỏ lỡ những bộ truyện chữ hay nhé.
Tại sao bạn lại nên chọn TruyenChuTH.com để theo dõi nhửng bộ truyện chữ mới nhất? TruyenChuTH.com luôn cập nhật những bộ truyện chữ hay và mới nhất dựa theo bảng xếp hạng truyện tại Trung Quốc. Đôi lúc đọc truyện, những quảng cáo hiện lên khiến bạn cảm thấy khó chịu. Nhưng đừng lo vì điều đó, vì tại TruyenChuTH.com, những quảng cáo luôn được hiển thị có khoa học. Sẽ không khiến các bạn cảm thấy bực mình hay khó chịu. TruyenChuTH.com còn có một đội ngũ quản trị viên giàu kinh nghiệm. Luôn đảm bảo tốc độ load truyện được nhanh chóng, giúp cho các độc giả coi truyện không bị giật hay load chậm. Còn chờ gì nữa hãy theo lưu ngay địa chỉ website TruyenChuTH.com của chúng tôi vào bookmark của bạn ngay để có thể theo dõi những bộ truyện chữ hay và mới nhất. Chúc các bạn có những phút giây giải trí vui vẻ.
Close